Đừng biến mình thành nạn nhân chuyên nghiệp
Nhiều người có thói quen gặp ai cũng kể lể những khó khăn, tổn thương,... của mình, không phải để tìm lối thoát, mà để dệt nên một cái kén an toàn - nơi họ không phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình
Nhiều người có thói quen gặp ai cũng kể lể những khó khăn, tổn thương,... của mình, không phải để tìm lối thoát, mà để dệt nên một cái kén an toàn - nơi họ không phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
* Cái 'bẫy' tâm lý này vận hành rất tinh vi qua từng biểu hiện, mà đôi khi chính bạn cũng không nhận ra:
• Biến "Không phải lỗi của tôi" thành: Đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho quá khứ,... Nó khiến bạn thấy mình luôn đúng, nhưng nó sẽ chặn đứng mọi cơ hội để bạn trưởng thành.
-> Cuộc đời chỉ thực sự chuyển động khi bạn bắt đầu ngừng đổ lỗi, và bắt đầu chấp nhận những gì đã xảy ra.
• Nghi:ện sự an ủi hơn là giải pháp: Sự đồng cảm là liều thuốc "chữa lành" tốt, nhưng khi bạn bắt đầu cần sự chú ý của người khác thay thế cho giải pháp thực tế, bạn sẽ mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận.
-> Bạn chỉ muốn nghe "đáng thương quá", chứ không muốn biết "phải làm gì".
• Lấy tổn thương làm cái cớ để dừng nỗ lực: Những vết sẹo có thể làm bạn chậm lại, nhưng chúng không nên là lý do để bạn đứng yên.
-> Chữa lành thực sự cần nỗ lực tự thân cực lớn, chứ không chỉ đơn giản là ngồi chờ sự bao dung của thế giới.
• Tự ái độc hại khi nhận lời khuyên: một người đang "trong vai nạn nhân", mọi lời góp ý chân thành đều bị coi là sự tấn công.
-> Bạn đẩy mọi cơ hội học hỏi ra xa vì tin rằng: "Tôi là bị hại, nên tôi có quyền không thay đổi".
* Cái gi:á phải trả cho "vai diễn" này là gì?
• Đó là Sự bào mòn: Người nghe có thể sẵn lòng giúp đỡ bạn một vài lần, nhưng không ai đủ kiên nhẫn để cứu vớt một người tự nguyện muốn 'chìm'. Khi sự than vãn vượt quá giới hạn, những người tử tế nhất cũng sẽ kiệt sức và rời đi.
-> Khi ấy niềm tin vỡ vụn và các mối quan hệ tan rã, vì họ không thấy sự nỗ lực từ bạn.
* Hãy tĩnh lặng & thay đổi góc nhìn:
1. Đối diện với nỗi đau và đừng biến nó thành "gông cùm" xiềng xích mình.
2. Thay vì hỏi "Tại sao là tôi?", hãy bắt đầu hỏi: "Tôi sẽ làm gì?".
3. Xem sự vỗ về của người khác thành động lực để vực dậy, đừng xem nó thành chiếc nạng để dựa dẫm cả đời.
4. Chọn tiến lên, đừng trông chờ thương hại:
- Đau thì cứ than, buồn thì cứ khóc. Nhưng sau đó, hãy chữa lành vết thương, lau khô nước mắt, và đứng dậy đi tiếp - đừng ngồi yên mang vẻ đáng thương của một "Nạn Nhân Chuyên Nghiệp".
- Trưởng thành là khi bạn bắt đầu ngừng trình bày nỗi đau và thực hành thay đổi bản thân từng chút một.